Home Công đoàn Hoạt động Bốn tuổi tự đến trường vì: Mẹ thì“dại dại”, Bà ngoại “ngơ ngơ

Bốn tuổi tự đến trường vì: Mẹ thì“dại dại”, Bà ngoại “ngơ ngơ

Dù mới lên 4 tuổi, nhưng có những khi em phải tự đi bộ đến trường vì mẹ và bà ngoại của em đều bị tâm thần. Cuộc sống của em hiện nay hoàn toàn phụ thuộc vào bà cố ngoại đã gần 80 tuổi. Cả gia đình 4 người chỉ sống bằng tiền trợ cấp thuộc diện hộ nghèo với mức 180.000đ/tháng.


Trong cái giá rét của những ngày đầu năm 2013, tôi tìm gặp cháu Đặng Kiệt ở thôn Đức Điền- xã Đức Ninh –thành phố Đồng Hới –tỉnh Quảng Bình mà không khỏi chạnh lòng trước hoàn cảnh éo le, thống khổ của cháu và gia đình hiện nay.
Đặng Kiệt sinh 7/2009 hiện đang học lớp Bé A trường Mầm non Đức Ninh, Cháu khi sinh ra đã không có cha, mẹ lại bị tâm thần nên không thể chăm sóc, nuôi nấng em như bao người mẹ khác, thường ngày mẹ của Kiệt đi tha thẩn trong nhà, ngoài xóm.  Sáng 11/1/2013 tôi đến thăm nhà của Kiệt nhưng cũng không tìm gặp được chị, hàng xóm cho biết chị đã đi đâu từ hôm qua mà chưa thấy về.

( Cháu Đặng Kiệt -4 tuổi hiện đang sống với cố ngoại gần 80 tuổi)

Bà ngoại của Kiệt cũng bị tâm thần và bà cũng không có chồng. Bà thường đi lang thang ra khỏi nhà và lạc ra các địa phương khác với thời gian dài. Có khi bà đi lạc  1 năm mới được tìm về. Lần gần đây nhất là Bà đã đi lạc 6 tháng và đã nhờ bà con đón về trong tháng 12/2012 vừa qua.
Cuộc sống của cháu Đặng Kiệt hiện nay hoàn toàn phụ thuộc vào sự chăm sóc, nuôi nấng của  bà cố ngoại hiện đã gần 80 tuổi. Cả gia đình 4 người sống bằng tiền trợ cấp thuộc diện hộ nghèo với mức 180.000đ/tháng. Thường ngày, Kiệt đi học thì cố ngoại đưa em đến trường. Nhưng đôi khi hàng xóm vẫn thấy em tự men theo đường làng để đến lớp. Cô giáo Loan, Duyến chủ nhiệm lớp cháu Kiên tâm sự với tôi: “ Thỉnh thoảng đón cháu ở cổng trường nhưng không thấy người nhà, còn khi tan học nhiều buổi cô phải đưa về tận nhà vì không thấy ai đến đón cháu...Thấy hoàn cảnh của cháu ai cũng thương. Trường cũng đã có quan tâm ”
Cố ngoại của em- Bà Lê Thị Tình cho biết: “ Ngoài tiền trợ cấp, gia đình không có một khoản thu nhập nào đáng kể vài chục ngàn đồng. Ngoài mấy cọng rau bòn mót trong vườn làm thức ăn, nhiều khi bà thèm ăn một miếng mắm...” Bà nói tiếp: “Chú xem gần 80 tuổi rồi mà nhưng đang phải cáng đáng hết mọi việc: chăm con gái 50 tuổi( Mệ ngoại của Kiệt), giữ đứa cháu ngoại 24 tuổi(Mẹ của Kiệt) vì bị ngơ ngơ và lại phải nuôi chắt - Thằng Kiệt đó!...” Bà nghẹn ngào nói tiếp: “ Liệu tui thác xuống... thằng Kiệt không biết ai lo cho hắn đây ?” Cứ nghĩ đến câu hỏi của bà Tình và tương lai của cháu Kiệt mà nước mắt tôi luôn chực trào ra. Thật tội nghiệp, thương cảm cho hoàn cảnh của bà.

(Bà Tình-Cố ngoại đang bế cháu Đặng Kiệt)

Ngôi nhà bà tiêu điều, tuềnh toàng, không bàn ghế, không có gì đáng giá ngoài hai cái giường và 2 cái ruột chăn bông cũ không có vỏ chăn. Gian bếp lạnh ngắt không nồi, niêu,  song, chảo...Củi, rơm không có, muối mắm cũng không...và không đỏ lửa đã từ rất lâu. Cơm ăn hằng ngày thì bà gửi gạo nhờ người con gái thứ 2 ở cạnh nhà nấu giúp. Thống khổ thay, người con gái ở cạnh bà cũng không có chồng, và cũng đang phải vất vả nuôi một người con, gia đình cũng thuộc diện hộ nghèo và đang ở nhà tình nghĩa do Hội Chữ thập đỏ xây từ năm 2007. Không nghề nghiệp, con gái thứ hai này của bà sức cũng chỉ làm  được mỗi việc là cắt cỏ, làm việc vặt thuê cho hàng xóm láng giềng.
Bốn con người sống dưới một mái nhà. Một bà già 80, một trẻ nhỏ lên 4 và 2  người tâm thần... Ánh mắt ngây thơ của Đặng Kiệt, khuôn mặt nhăn nheo khắc khổ của bà Tình, những câu nói lẫn thẩn của bà ngoại Kiệt cứ ám ảnh lấy tôi.
Liệu một đứa trẻ đang tuổi ăn, tuổi lớn sẽ tồn tại như thế nào khi đã hết tuổi học mầm non? Liệu em có thể tiếp tục được đến trường với chúng bạn trong khi gia đình thu nhập chỉ là 180.000đ/ tháng? Em sẽ ra sao nếu cố ngoại chẳng may mất sớm? Ai sẽ là người chăm sóc, nuôi nấng em trong khi người thân chỉ còn là Mẹ và bà ngoại đều là những người bị bệnh tâm thần? Những câu hỏi đó cứ đến, cứ luẫn quẫn trong suy nghĩ của tôi mà không thể nào dứt ra được.
Mùa đông đang lạnh, Tết cổ truyền sắp đến, họ đang cần lắm những sẽ chia của cộng đồng trong nhu thiết yếu phẩm phục vụ cuộc sống trước mắt, họ cần lắm sự quan tâm, những sự hỗ trợ thiết thực, sự chung tay của mọi người để giúp tương lai của cháu Đặng Kiệt sẽ tươi sáng hơn.
Anh Vũ.

t

(Gian bếp trống đã không đỏ lửa từ lâu...)

(Một góc của ngôi nhà bà Tình nơi đang che chở  cho 4 thế hệ và chỉ có 4 con người)

 

Add comment

Vui lòng viết bình luận bằng tiếng Việt, có dấu


Security code
Refresh

Đăng Nhập

Thăm dò ý kiến

Bạn biết đến Website này qua nguồn thông tin nào?
 

  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh

Bài được quan tâm