NGÀY HÈ

Cái nắng khiến con người ta trở nên ít thân thiện hơn thì phải, mọi người ra phố đều kín mít từ đầu đến chân, mọi người cũng trở nên nóng giận hơn vì cái nắng..

Tuy nhiên mùa hè đến mang theo nhiều thứ: mùa hoa phượng đỏ cả một góc trời, mùa của những tiếng ve, rồi mùa của sự chia tay tuổi học trò. Mùa hè đến cũng mang theo sự khắc nghiệt của thời tiết - những ngày nóng đỏ lửa và những trận mưa rào bất chợt..

Khi những cơn mưa rào đầu mùa thoáng qua trong đêm, một chút nắng chói chang lúc ban ngày, khi tiếng tu hú kêu thủng thẳng trong những lùm cây nhãn um tùm, những nhành phượng cựa quậy hé mở...là lúc tôi cảm nhận mùi vị của mùa hè đang đến. Mùa hè đang đến thật rồi, nó mang đến cái không khí ngột ngạt, nóng nực bao trùm khắp không gian.


Tôi vẫn còn nhớ như in mùa hè năm cuối cấp 3 của mình. Nó buồn hơn nhiều những mùa hè khác. Buồn khi phải chứng kiến buổi chia tay đầy cảm xúc với tâm trạng của kẻ ở người đi. Chỉ có những gì sắp xa ta, ta sắp không còn được cảm nhận nữa thì mới bắt đầu thấy tiếc. Những học sinh lớp 12 chúng tôi hồi đó buồn khi sắp phải xa mái trường, xa bạn bè, xa kỉ niệm tuổi học trò, xa thầy cô, và xa cả bố mẹ để đi đến những ước mơ hoài bão của mình. Rồi tôi trở thành sinh viên, những mùa hè sinh viên của tôi thật vui và ý nghĩa khi được sống cùng bạn bè với những mùa hè xanh, được mang chút sức lực nhỏ nhoi của mình cống hiến cho những miền quê, những em nhỏ còn khó khăn trong cuộc sống. Tôi cảm thấy mình trưởng thành hơn trong những mùa hè đó rất nhiều.


Còn nhiều lắm những kỷ niệm về mùa hè trong ký ức tuổi thơ tôi. Tôi vẫn nhớ rõ những đêm mùa hè mất điện, rất đáng nhớ, nhưng không hẳn đã phải là vì nóng. Ngày ấy, những đêm trời sáng trăng, lũ trẻ con chúng tôi thường chạy loạn cả ra ngoài sân, và đôi khi lấn cả đường đi. Mất điện thì đúng là thú vị hơn nhiều, vì trời càng tối thì càng có lắm trò để chơi. Lâu rồi không còn ngồi ngắm trăng, tất cả hình ảnh về trăng trong tôi đều là của những ngày còn bé. Đó là những buổi tối gió mát lộng, khi mà ánh trăng trải đều, lấp lánh trên mặt sông và đan cả vào những mái tóc bay phất phơ, trong không gian ngập tràn tiếng cười khanh khách của lũ trẻ khi chơi trốn tìm. Đôi khi tôi vẫn hình dung ra khung cảnh ấy, lũ trẻ con, trong đó có tôi, rủ nhau đi trốn, từng đứa một, cho đến khi không còn một đứa nào, chỉ còn lại bãi cỏ nằm trơ mình dưới ánh trăng.

Mùa hè đến, tối nhớ những chuyến đi thời sinh viên, tôi nhớ những con đường... tôi muốn đặt chân đến những vùng đất lạ, để tôi cảm nhận được Việt Nam mình thật đẹp, để tôi quên đi những cái nắng nóng mùa hè! Và mùa hè cho tôi thật nhiều cảm xúc, cảm xúc về tình bạn, cảm xúc về tuổi thơ đầy nắng.. và những cảm xúc không nói thành lời.

Và hãy đừng ghét mùa hè bạn nhé, hãy cảm nhận nó thật đẹp, hãy xách ba lô lên và đi đến những miền đất mới. Hãy cảm nhận nhiều hơn sự thú vị của cuộc đời và mùa hè bạn nhé!

Lê Thị Nhi An

Tổ: Sinh - Công nghệ

 

Add comment

Vui lòng viết bình luận bằng tiếng Việt, có dấu


Security code
Refresh

Đăng Nhập

Thăm dò ý kiến

Bạn biết đến Website này qua nguồn thông tin nào?
 

  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh

Bài được quan tâm