ĐẦU HÈ
Nắng như mật trải vàng
Trổ giông không báo trước
Làm tiếng ve giật mình
Đồng ca bài náo nhiệt
Cô ôm đàn vào lớp
Buổi học không chép bài
Buổi học không nhìn bảng
Nhìn nhau im lặng thôi
Cô dặn vài điều nữa
Cuối cấp nhớ ôn bài
Bạn xa trường ngày đó
Đầu hè hương mật bay.
( “Gửi thiên thần” – Phan Trung Thành)
* Tác giả:
Phan Trung Thành
Sinh ngày: 10-08-1973
Quê quán: Thừa Thiên - Huế
Hội viên Hội Nhà văn Tp Hồ Chí Minh
Tác phẩm đã xuất bản:
- Vọng sông quê (thơ),Nxb Trẻ 2001
- Mang (thơ),Nxb Trẻ 2005
- Gởi thiên thần (thơ), Nxb Công an nhân dân 2006
- Đồng hồ một kim (thơ), Nxb Văn học 2008.
* Lời bình:
Tôi đã bắt gặp một mảng ký ức của mình trong Đầu hè, những ngày hè rất xa xưa…Đó là khi cái nắng nhẹ của mùa xuân đã dần sánh lại thành “nắng như mật trải vàng”, mùa hè cũng bắt đầu chạm ngõ. Mùa hè gắn liền với tuổi ấu thơ, với tuổi học trò, gợi lên bao xôn xao, bâng khuâng, thế cho nên màu nắng của nó cũng ngọt ngào biết bao. Thi nhân đã nhìn màu nắng ấy bằng cái nhìn của tuổi thơ, hay đã nhìn nó bằng ký ức?
Từ màu nắng đến cơn giông, tiếng ve, chúng gọi nhau và rủ nhau thức dậy, thế là thành một dàn đồng ca. Cái hay của tứ thơ chính là sự gọi nhau ấy. Mùa hè như đang dần mở ra trước đôi mắt náo nức của trẻ thơ, mỗi lúc một phát hiện mới.
Trong cái xôn xao náo nhiệt của mùa hè, bỗng bắt gặp một khoảng lặng: Cô ôm đàn vào lớp/ Buổi học không chép bài/ Buổi học không nhìn bảng/ Nhìn nhau im lặng thôi. Không phải chỉ màu nắng là mới mẻ, cơn giông và tiếng ve là mới mẻ, mà cả buổi học đầu hè cũng khác lạ. Khác lạ trong dáng cô vào lớp, không ôm giáo án mà là ôm cây đàn, khác lạ trong khoảng lặng bất ngờ trong mắt cô giáo, trong mắt trò (Cái khoảng lặng ấy có lẽ đã thức dậy trong ký ức của bao người nỗi bâng khuâng một thuở). Khác lạ cả bài học cô dạy. Một bài học trong lặng im. Ý thơ đã chạm đến được cái sâu lắng của tình thầy trò muôn thuở. Trong im lặng, có bao nhiêu điều đã ngầm được nói ra, bao nhiêu điều đã được đánh thức? Buổi học cuối là buổi học khó phai mờ nhất, bởi lẽ nó chứa đựng những điều không thể nói thành lời ấy.
Cái nồng nàn của nắng đầu hè như thắp lên cái nồng nàn của lòng người, nhà thơ đã từ chiều rộng của không gian mà dẫn ta đến với chiều sâu của cảm xúc. Thật ấm áp biết bao lời dặn cuối của cô: Cô dặn vài điều nữa/ cuối cấp nhớ ôn bài. Lời thơ thì giản đơn mà chở nặng tình cô, bởi lẽ, nếu không có thêm những lời dặn ấy, cô có thể yên lòng không? Mà dẫu có dặn thêm rồi, cũng có thể nào yên lòng hơn chăng?
Tuổi học trò đã đi qua bao nhiêu mùa hè, nhưng sẽ có một mùa hè như thế, nồng nàn và sâu lắng. Hai chữ ngày đó gợi lên một mốc thời gian trong cuộc đời, để mai sau mà hướng về, mà da diết nhớ.
Tứ thơ đi từ cái âm thanh náo nhiệt của không gian đến cái âm thanh vang vọng của tâm hồn, nên nó cứ ngân nga mãi trong ta một giai điệu của những mùa hè xa xưa.
Và cũng vì thế cho nên, mùa hè vẫn cứ rất ngọt: đầu hè hương mật bay.
11.2008.
Nguyễn Thị Minh Tâm


















