Home Tổ chuyên môn Văn Thư viện chuyên môn Những người sống quanh ta

Những người sống quanh ta

Có lẽ chị không biết tôi luôn thấy bóng dáng cuộc đời chị thấp thoáng trong những trang văn mỗi ngày tôi vẫn dạy. Tôi đã thấy chị trong đám đông vô danh mà người đàn bà hàng chài chầm chậm tan lẫn vào… Những trang văn thực như cuộc đời đang miệt mài trôi chảy. Nhưng những cô cậu học trò mười bảy vẫn mải đắm chìm trong thế giới ảo lung linh, và lãng quên nỗi nhọc nhằn của cuộc mưu sinh thường nhật. Có cô bé học trò khi đọc đến đoạn người đàn bà hàng chài câm lặng chịu đòn, em ngừng lại, ngẩng lên nhìn tôi, mắt trong veo em hỏi: Chuyện buồn quá, chắc là chỉ có trong sách thôi, cô nhỉ?...

 

 

Tôi đã thương chị kể từ buổi ấy, lúc còn chưa biết mặt nghe tên. Ấy là một buổi sáng mùa hè, nắng vàng rực, bỏng rát trên sân ga. Tàu đến muộn, tôi nấp vội dưới bóng cây và nhìn thấy người đàn ông ấy. Dáng cao gầy, vẻ mặt khắc khổ, ông cười hiền như có lỗi vì đã không mua đúng kem vị sầu riêng. Tất tả chạy đổi kem rồi nhìn hai đứa nhỏ ăn bằng ánh mắt dịu dàng yêu thương, tôi nghĩ ông đã ước chúng là con mình. Hai đứa nhỏ giành nhau từng thìa kem, chị họ tôi mải soát lại đống hành lí. Ông đứng đó, tay chân thừa thãi, đầu hoa râm cúi xuống trông càng khắc khổ, nhưng vẫn không rời đi như không nỡ xa những hình ảnh đẹp nhất của đời mình. Ngồi lặng dưới bóng cây, tôi thầm thương vợ của người đàn ông ấy. Thật khó để hạnh phúc khi chồng chị vẫn nặng lòng với người cũ đến thế!

Nửa năm sau, tôi mới tình cờ gặp chị.  30 Tết, chợ đông nghẹt, tôi thấy ông đứng bên giúp vợ thu tiền hàng. Da trắng sáng, nụ cười tươi, chị đẹp như loài hoa chị mang tên. Quên việc bán mua, tôi ngắm chị, lòng bỗng xót xa, đời không như tên gọi! Từ ngày đó, dù nắng hay mưa tôi đều cố vào tận dãy sau mua hàng của chị. Lâu dần tôi thành khách quen, thấy từ xa chị đã vẫy lại, khi thối tiền chị thường bỏ thêm vào túi đồ vài trái ớt quả chanh…Có lần ghé vội định mua mớ rau, tôi thấy chị úp mặt vào tờ báo khóc nức nở. Thì ra báo đăng tin có người đàn bà bị chồng lột hết áo quần, đánh ngất lịm đi, tưởng chết rồi bèn vứt xác vợ xuống sông, thuyền chài thấy còn thoi thóp đã vớt lên. Chị ngẩng đầu, mắt đỏ hoe, mặt giàn giụa nước: Chị còn may hơn, ông ấy vẫn cho chị được mặc áo quần. Rồi chị vạch cho tôi xem trên lưng và chân tay chị bao nhiêu vết tím bầm. Mỗi lần say, ông ta đều nhiếc mắng chị không đáng xách dép cho người yêu cũ. Có lúc uất lên không nhịn nổi, chị nhận mình không bằng người ta, mình ngu dại hơn vì đã không bỏ rơi ông, thì ông ta hùng hổ xông đến đánh chị tới tấp. Chị ôm đầu ôm mặt tránh đòn vì sợ mặt mũi sưng húp tím bầm ai còn dám đến mua hàng, cả nhà sống nhờ vào hàng rau của chị.

Có lần thấy trên mặt chị những rãnh xước dài và sâu, vết của móng tay cào sắc nhọn, tôi ái ngại hỏi: ông ta lại đánh chị à, xước sâu thế bao giờ mới hết sẹo được. Chị lắc đầu: không, con đánh đấy! Tôi sửng sốt mắt trố lên, cổ nghẹn đắng. Chị kể con bé đầu nhà chị đã 25 tuổi, bị tâm thần, thỉnh thoảng lại lên cơn. Mỗi lần lên cơn, nó hung dữ đập phá hết đồ đạc và chạy lung tung tìm đánh người. Sợ con đánh hàng xóm sẽ bị đánh trả, chị đuổi theo giữ lấy, mặc cho con bé vừa gào thét vừa đánh đập cào cấu. Khi dứt cơn, nhìn những vết xước còn rớm máu trên mặt mẹ, con bé hốt hoảng: ai đánh mẹ thế? Rồi vừa ôm mẹ khóc vừa lặp lại mãi một câu: không phải con đánh mẹ đâu, con thương mẹ lắm, con không đánh mẹ đâu! Chị cũng ôm con mà khóc, nước mắt tràn vào những vết xước không buốt bằng lòng chị lúc ấy. Chị nói đã nhiều lần muốn li hôn nhưng không nỡ vì con bé rất thương cha. Nếu không có ông ta ở nhà trông con chắc mỗi khi ra chợ chị phải nhốt con vào cũi, mà con bé cũng nhiều khi tỉnh táo. Chị chép miệng thở dài…

Năm tháng vẫn lặng lẽ trôi qua, mái tóc xanh mướt của chị đã điểm nhiều sợi bạc, vầng trán mịn đã hằn thêm nếp gấp thời gian. Chị vẫn ngồi đó, mé cuối góc chợ, dáng cam chịu nhưng luôn cười rất tươi khi tôi ghé qua. Có lẽ chị không biết tôi luôn thấy bóng dáng cuộc đời chị thấp thoáng trong những trang văn mỗi ngày tôi vẫn dạy. Tôi đã thấy chị trong đám đông vô danh mà người đàn bà hàng chài chầm chậm tan lẫn vào… Những trang văn thực như cuộc đời đang miệt mài trôi chảy. Nhưng những cô cậu học trò mười bảy vẫn mải đắm chìm trong thế giới ảo lung linh, và lãng quên nỗi nhọc nhằn của cuộc mưu sinh thường nhật. Có cô bé học trò khi đọc đến đoạn người đàn bà hàng chài câm lặng chịu đòn, em ngừng lại, ngẩng lên nhìn tôi, mắt trong veo em hỏi: Chuyện buồn quá, chắc là chỉ có trong sách thôi, cô nhỉ?  Mừng cho em, cuộc sống đủ đầy bình yên, nên xa lạ với nỗi đau thầm lặng của những phận người bé mọn. Em không thấy không có nghĩa là đời không có họ. Họ vẫn vội vã lướt qua ta, đứng ngay bên ta dưới ánh đèn đỏ ngã tư đường, và có thể là người thân cùng sống với ta dưới một mái nhà… Nhưng nếu coi thế giới ảo như một chốn náu mình bận rộn, những người sống quanh ta, đang rất gần mà bỗng lại rất xa.

Liễu Hoàn - Tổ văn

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Add comment

Vui lòng viết bình luận bằng tiếng Việt, có dấu


Security code
Refresh

Đăng Nhập

Thăm dò ý kiến

Bạn biết đến Website này qua nguồn thông tin nào?
 

  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh

Bài được quan tâm