Home Học sinh - Sinh viên Học sinh viết Bài giới thiệu sách tháng 12: Tác phẩm: Tây tiến viễn chinh

Bài giới thiệu sách tháng 12: Tác phẩm: Tây tiến viễn chinh

Nhân kỷ niệm 74 năm (22/12/1944 – 22/12/2018) ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, em xin được giới thiệu cuốn sách “Tây tiến viễn chinh” vì đây, theo cảm nhận của em là một cuốn sách hội tụ nhiều yếu tố đặc sắc, là sự pha trộn cảm xúc vô cùng chân thực về những phút giây sinh ly tử biệt của một người lính trên chiến trường K năm xưa....

Tây tiến viễn chinh, cuốn sách này thu hút sự chú ý của em ngay lập tức khi lần đầu nhìn thấy trên kệ sách thư viện trường. Học sinh chúng em luôn luôn chú ý những cuốn sách không quá dày vì chúng tốn quá nhiều thời gian để tìm hiểu nội dung, hay những cuốn sách quá ngắn vì nghĩ rằng nội dung của chúng có phần “hạn chế”, vì vậy nên những cuốn sách với độ dày trung bình tầm cuốn truyện sẽ là lựa chọn hấp dẫn nhất. Chính vì vậy mà “Tây tiến viễn chinh” sẽ là lựa chọn phù hợp cho học sinh chúng em. Chỉ vừa tầm cuốn truyện tranh quen thuộc, nội dung đầy thú vị không kém phần cuốn hút, cộng thêm trang bìa đầy vẻ khói lửa sa trường, học sinh thanh niên chắc chắn sẽ bị hấp dẫn bởi cuốn sách này từ cái nhìn đầu tiên.

 

Trong mười mấy thể loại ký thì nhật ký là thể loại gần với hiện thực nhất, nó có tính trung thực đến tận cùng. Giữa nghệ thuật và đời sống như trùng khít lên nhau không có khoảng cách. Chính thế mà cảm xúc, ước nguyện, khao khát sống của tác giả như hiện rõ trong từng trang giấy của cuốn sách !!! Nội dung của cuốn sách hoàn toàn có thể khiến bất cứ ai lúc thì phải bật cười vì sự hài hước, lạc quan của người lính trẻ Trần Duy Chiến, có khi lại rơi nước mắt vì sự xúc động vô cùng vì những hi sinh gian khổ anh phải chịu trên chiến trường Campuchia năm xưa.

Trần Duy Chiến sinh năm 1957, quê tại Quảng Nam nhưng lại sinh trưởng tại Đà Nẵng( mà anh hay gọi là Đà Thành). Không phải là một người lính của cuộc kháng chiến chống Pháp hay Mỹ hào hùng, nhưng Chiến được kế thừa và sinh trưởng từ hai cuộc kháng chiến đó những giấc mơ và niềm tự hào của một dân tộc anh hùng. Chính thế mà anh đã tình nguyện tham gia “Cuộc chiến tranh bắt buộc” tại chiến trường phía Tây ấy, với tất cả tinh thần chịu đựng gian khổ và cả ý nghĩa lớn lao của nó. Cuốn nhật ký bắt đầu từ ngày 7/10/1978, khi anh mới nhập ngũ và huấn luyện tại Quân trường Mỹ Thị (Đà Nẵng) và kết thúc ngày 25/6/1980( trước khi anh hy sinh một tháng) tại Campuchia...

Đọc nhật ký của Trần Duy Chiến, ta bắt gặp một con người lạ, một giọng điệu lạ, không khiên cưỡng trong một thể loại văn học hay nghệ thuật gì và cũng chẳng gò bó trong một cái khuôn khổ hay một sự chi phối nào,... tất cả cứ hồn nhiên mà giãi bày cảm xúc, nghĩ suy của cá nhân mình với cây cỏ, với thiên nhiên và với con người của một thời... Có thể nói qua những trang nhật ký của Trần Duy Chiến, lần đầu tiên ta hiểu được những tâm trạng, suy nghĩ, hành động rất thật của một người lính đã từng sống, chiến đấu và ngã xuống tại mặt trận K năm xưa. Hãy nghe anh tâm sự từ những ngày đầu nhập ngũ: "Có lắm lúc tôi muốn vụt bay ra khỏi quân trường này, nhưng liền sau đó lại thôi. Tôi không thể làm như thế được. Mọi người thanh niên đều nghĩ rồi làm như tôi, thì lấy ai đứng ra cầm súng giữ nước? Tôi không phải là cách mạng, nhưng tôi suy nghĩ rất nhiều. Nếu mình không trực tiếp cầm súng đứng lên để bảo vệ Tổ quốc, thì mình cũng sẽ chết sau khi giặc ngoại xâm chiếm được Tổ quốc mình."Trần Duy Chiến đã quyết định ra đi chiến đấu từ những suy nghĩ giản đơn nhưng rất ý nghĩa như thế...!

Xuyên suốt nhật ký của Trần Duy Chiến, là nỗi nhớ quê hương da diết đến khắc khoải - cái tâm trạng của những người đi xa... Những ngày đầu từ giã gia đình đến Tây Nguyên, thiên nhiên và con người nơi đây đã để lại trong anh những ấn tượng đẹp, nhẹ nhàng, bởi anh luôn nghĩ rằng đâu cũng là quê hương, là đất nước thân yêu của mình. Song từ trong sâu thẳm trái tim của người lính trẻ vẫn khôn nguôi day dứt khi nhớ về Đà Thành - nơi chôn rau cắt rốn, nơi tuổi thơ anh trôi qua thật êm đềm và đầy ắp kỷ niệm... Đến khi đã thật sự rời xa Tổ quốc, sống trong những khu rừng biên giới của Cam-pu-chia, nỗi nhớ ấy càng nhân lên đến xót xa, thậm chí có lúc còn tạo nên tâm lý u uất, chán chưởng không thể diễn tả được... Nhưng cũng như đồng đội, Trần Duy Chiến luồn xác định được vị trí và nhiệm vụ vẻ vang: Chiến đấu tiêu diệt kẻ thù cho bạn cũng chính là bảo vệ hòa bình cho quê hương Tổ quốc mình. Cho dù cuộc sống của người lính viễn chinh vô cùng gian khổ, khó khăn và thiếu thốn trăm bề. Và tất cả những điều đó được Trần Duy Chiến diễn tả rất tự nhiên, rất sống động trong nhật ký.

Sau những ngày dài hành quân truy quét địch mệt mỏi, tận mắt chứng kiến những xác người bị lính Khơme đỏ giết một cách man rợ trong những khu rừng, người lính ấy chai dạn dần, tự đặt ra những tình huống xấu sẽ xảy ra với mình, đón nhận những điều đau thương nhất một cách bình tĩnh... Chiến tranh dường như đã giết đi một phần tâm hồn của người lính trẻ. Tuy nhiên, không phải vì thế mà Trần Duy Chiến thôi không suy nghĩ, thôi không ước mơ. Những lúc rãnh rỗi, vắng tiếng súng địch, thậm chí ngay cả lúc đang đi truy quét hay phục kích anh vẫn đều đặn ghi nhật ký. Nhiều trang viết của anh thật sự là những trang ghi chép văn học với những cảm nghĩ đẹp lạ lùng: "Tôi như cánh cò hoang dưới chiều nhạt nắng, lang thang tìm chút dư hương trên đồng vắng lững lờ, không nơi trú ẩn. Cò bay mãi cho tôi được nhìn quê hương qua đôi mắt nhỏ. Tôi không mơ bạc vàng hay châu báu. Tôi chỉ giữ lại trong tôi một buổi chiều khi nắng vàng len lén vướng hồn tôi”. (11-12-1978).

Những trang hồi ức xúc động và hay nhất có trong cuốn nhật ký này chính là những trang anh viết về mẹ. Người mẹ luôn là nguồn cảm hứng bất tận của anh-nơi anh muốn chia sẻ những cảm xúc thật của lòng mình nhiều nhất:’Con cũng chẳng biết giờ đây con đang vui hay đang buồn nữa. Con đang ở nơi xa lắm, muốn viết về cho mẹ với những gì thương yêu nhất của đời con. Con thấy mình yếu mềm đi một cách lạ thường. Mắt con bỗng nhòa đi. Con đang trở về với mẹ, với ước mơ bằng tiềm thức suy tư và thương nhớ!’(28-1-1979).

Ngoài tình cảm dành cho mẹ, Trần Duy Chiến cũng lãng mạn trong tình yêu như những người lính trẻ khác. Anh cũng nhớ nhung một "bóng hồng" ở hậu phương xa xôi, cũng mơ những giấc mơ của ngày trở về.... Nhưng người con gái mà Chiến hướng tới chỉ là một hình ảnh tưởng tượng ra như tiểu thuyết, để Chiến có thể bay bổng, mộng mơ quên đi tháng ngày đang trôi qua buồn bã nơi đất khách.

Nhưng trên hết, cái quý giá nhất của thể loại nhật ký vẫn là sự thật và tính trung thực, như chính cuộc sống đã đang và sẽ diễn  ra. Đọc những trang viết của Trần Duy Chiến, có lúc ta không khỏi bật cười đến rơi nước mắt. Đó là đoạn mấy anh ình thèm thuốc hút, đơn vị không có cung cấp, vào dân xin chẳng được chợ không có bán, chẳng tìm đâu ra, đành phải cùng nhau đi bới rác: "Bươi hoài, có khi cũng chả được vì đâu phải chỉ có một vài người bươi, cả chốt cùng bươi tìm mẩu. Cái đống rác bị trộn xới liên tục, kể gì nhớp nhúa. Cái mẩu thuốc đã lên mốc vì nằm ngoài trời ẩm ướt thế, nhưng tìm được ôi thôi là mừng vô kể, xúm lại mỗi người hút chỉ được một hơi gọi là đỡ ghiền". (14-4-1980).

Các bạn hãy tìm đọc tập nhật ký này, để thấu hiểu tâm can suy nghĩ của một con người Việt Nam anh hùng đi trước, người đã cống hiến cả tuổi xuân tươi đẹp của mình cho tổ quốc thân yêu, và rồi có lẽ sẽ có người tìm lại được những cảm xúc bồi hồi ẩn dưới những trang giấy mỏng manh ấy.....Dưới đây là lời tựa tác phẩm em xin được trích lại :

Có một người lính xa Đà Thành “Tây tiến”, mang tên Trần Duy Chiến

(Lời tựa của nhà thơ Đặng Vương Hưng)

Người giới thiệu

Nguyễn Thế Toàn - 12KC

 

Add comment

Vui lòng viết bình luận bằng tiếng Việt, có dấu


Security code
Refresh

Đăng Nhập

Thăm dò ý kiến

Bạn biết đến Website này qua nguồn thông tin nào?
 

  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh
  • Hình ảnh

Bài được quan tâm